Ngày 3/1, “búp bê vàng” thể dục dụng cụ (TDDC) Ngân Thương đã chia sẻ những hình ảnh trong lễ ăn hỏi của mình trên mạng xã hội. Vốn kín tiếng trong đời sống riêng, những hình ảnh này khiến những người yêu mến cô không khỏi tò mò về chàng trai đã chinh phục được trái tim của “búp bê”.
Ngày 3/1, facebook của rất nhiều người bạn của Đỗ Thị Ngân Thương, trong đó có VĐV Phạm Phước Hưng, chia sẻ những hình ảnh về lễ ăn hỏi cô gái vàng một thời của TDDC Việt Nam này.
Trong bộ áo dài trắng thướt tha, Ngân Thương rạng rỡ bên chồng sắp cưới trong buổi lễ ăn hỏi. Được biết, chồng sắp cưới của của Ngân Thương không liên quan tới thể thao và là một kỹ sư ngành điện, tên là Việt Anh.
Búp bê vàng thể dục dụng cụ duyên dáng trong bộ áo dài trắng ngày ăn hỏi
Ngân Thương chia sẻ: “Chúng mình quen nhau ở một quán cafe trên đường Thanh Niên, vô tình 2 hội bạn chơi với nhau, nên cả hai có dịp gặp gỡ, trò chuyện và cũng dần dần có tình cảm với nhau.
Là một người phải sống xa gia đình từ khi còn rất nhỏ, nên mình thường mơ về một chàng “hoàng tử bạch mã” lãng mạn, ấm áp, nhưng ông xã thì hoàn toàn ngược lại. Mình nhớ kỉ niệm lần đầu tiên đi chơi với nhau sau khi nhận lời tìm hiểu nhau, gặp trời mưa, Việt Anh rất quan tâm nên định mua áo mưa cho mình.
Nhưng mình lại thích 2 đứa đội mưa cho lãng mạn, và thế là anh ấy kệ mình luôn và cứ thế để mình... dầm mưa thật! Có thể nhiều người nghĩ Việt Anh là một người vô tâm nhưng mình lại cảm thấy sự chân thành ở anh, và chúng mình đã đi đến kết quả ngày hôm nay”.
Ngân Thương và chồng sắp cưới rạng rỡ bên hai gia đình.
Ngân Thương cho biết thêm: “Tính mình làm gì cũng chuyên tâm và hết mình. Là VĐV thì cũng phải chăm chỉ, quyết tâm nhất để đứng đầu. Là HLV thì cũng dốc hết tâm huyết để dạy dỗ học trò. Là vợ cũng phải tuyệt vời nhất để chồng luôn yêu thương và tự hào.
Gặp được Việt Anh mình nghĩ là do đúng người, đúng thời điểm. Việt Anh có những suy nghĩ khác hoàn toàn với mình nhưng những thứ đó càng làm mình cảm thấy muốn tìm hiểu về con người này thật nhiều và mình đã đúng.
Mình cũng lo lắng lắm khi trước mắt còn bao nhiêu là việc phải chuẩn bị cho đám cưới, cho cuộc sống hôn nhân phía trước, rồi còn phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống riêng... Dù lấy chồng, nhưng không bao giờ mình từ bỏ TDDC!”.
Gần đây, cô thường xuyên khoe hình ảnh thử váy cưới trên trang cá nhân của mình.
Cô gái sinh năm 1989 cũng chia sẻ, đám cưới sẽ được tổ chức vào ngày 21/3 tới và hiện giờ cô đang tất bật chuẩn bị cho ngày lễ trọng đại này.
“Do công việc của cả hai cùng rất bận nên ngay cả bộ ảnh cưới cũng chưa thể sắp xếp thời gian. Nhưng chắc chắn ngay khi bộ ảnh “trong mơ” được hoàn thành, mình sẽ chia sẻ cùng các bạn độc giả Dân trí”, cô gái vàng TDDC một thời cho biết.
Ngân Thương tình cảm chụp ảnh cùng với bố
Chồng chưa cưới của Ngân Thương là một kĩ sư ngành điện. Dù làm công việc không liên quan đến thể thao nhưng Việt Anh là một người rất thấu hiểu và thông cảm cho công việc của cựu vận động viên.
Trái với nét mạnh mẽ, cương nghị trên sàn thi đấu, Ngân Thương dịu dàng trong trang phục áo dài trắng truyền thống, rót nước mời khách trong lễ ăn hỏi
Các cô gái phù dâu trong ngày ăn hỏi của Ngân Thương chính là các đồng đội của cô trong đội tuyển TDDC nữ.
Những người bạn, người thầy trong đội tuyển TDDC đến chung vui cùng vợ chồng Ngân Thương
Vận động viên Phạm Phước Hưng – một người anh thân thiết với Ngân Thương trong đội tuyển TDDC Quốc gia cũng đến chung vui
Chị gái của Ngân Thương giản dị chúc phúc cho em gái. Mặc dù hai chị em cách nhau khá nhiều tuổi, Ngân Thương lại xa gia đình từ nhỏ nhưng chị gái của cô luôn yêu thương, động viên và chia sẻ những khó khăn trong nghề với cô.
Hiện nay, Ngân Thương vẫn đang tất bật với công việc là huấn luyện viên đội tuyển trẻ TDDC
Giải thể thao mùa đông các chi hội Tây Bắc Pháp mở rộng năm nay của Hội sinh viên Việt tại Pháp (UEVF) được thành phố Rennes đăng cai, tên chính thức tiếng Pháp là Tournoi Du Sport SVRennes 2016 diễn ra ngày 19/12.
Các đội thi sẵn sàng tranh đấu.
Đây là hoạt động thể thao hằng năm được tổ chức vào đầu kì nghỉ Giáng sinh hàng năm, với truyền thống gần 15 năm nay. Kể từ 5 năm nay, hội thao được nâng tầm và thu hút 13/23 chi hội sinh viên toàn Pháp. Các chi hội phía Bắc như Paris, Troyes, Rouen, Nantes, Compiegne, Orleans, Angers, Le Mans, Brest, Le Havre … và một số chi hội phía Nam như Lyon, Bordeaux hội tụ trong giải đấu.
Năm nay 2016, tổng số vận động viên và cổ động viên đăng kí tham dự lên đến 300-350 bạn sinh viên và Việt kiều; với 6 bộ môn thi đấu: bóng đá, bóng bàn, cầu lông, cờ vua, cờ tướng, cờ caro, đá cầu. Hoạt động nhiều năm liền được các chi hội tin tưởng và chuẩn bị chu đáo.
Đại hội thể dục thể thao với 6 bộ môn thi đấu: bóng đá, bóng bàn, cầu lông, cờ vua, cờ tướng, cờ caro, đá cầu.
Anh Nguyễn Tuấn Anh – Chủ tịch Hội sinh viên Việt Nam tại Rennes khẳng định: "Giải thể thao là cơ hội cho các bạn sinh viên rèn luyện thể lực sự khéo léo và trí tuệ thể hiện tinh thần đoàn kết giao lưu giữa các đoàn đến từ nhiều thành phố khác nhau. Sự tham gia đông đủ của các chi hội trên toàn Pháp là động lực và sự khích lệ lớn đối với những người tổ chức giải đấu".
BTC giải thể thao mùa đông đã đầu tư chu đáo tất cả các khâu thuê sân bãi, poster quảng bá đến ẩm thực, dụng cụ thi đấu, huy chương, giấy khen, cúp... Và đặc biệt, hỗ trợ tối đa cho vận động viên, cổ động viên tham dự: hỗ trợ chỗ ngủ cho hơn 80 vận động viên đến Rennes; không thu lệ phí tham dự với 100 % chi hội và vận động viên tham gia; hỗ trợ 100% chi phí nước uống.
Đây là hoạt động tiêu biểu mang tính liên vùng và có tính kết nối cao các anh em sinh viên các thành phố tại Pháp và bà con Việt kiều.
Đây cũng là cơ hội liên kết chặt chẽ các chi hội sinh viên toàn Pháp, vốn là mục đích mà Hội sinh viên Việt tại Pháp - UEVF luôn hướng tới.
Phát biểu tại lễ khai mạc, anh Nguyễn Phan Bảo Thụy – Phó chủ tịch Hội SV Việt Nam tại Pháp đã khẳng định: "Ban thường trực Hội SV Việt Nam tại Pháp tuyên dương sự nỗ lực tổ chức nhiệt tình và chu đáo của BCH Hội SV Việt Nam tại Rennes. Đây thực sự là hoạt động tiêu biểu mang tính liên vùng và có tính kết nối cao các anh em sinh viên các thành phố tại Pháp và bà con Việt kiều, mong rằng những năm sau sẽ tiếp nối những thành công của giải đấu uy tín hơn 10 năm qua’’.
Đại hội khép lại với sự mãn nguyện của các tất cả mọi người bởi tinh thần cống hiến hết mình cho mùa giải.
Tiếng lành đồn xa, người dân khắp nơi ùn ùn kéo đến mộ bà để đào móc ván hòm về làm thuốc, nên chẳng bao lâu các mảnh ván mục đã bị đào hết và hài cốt bà lộ ra.
Khi du khách tham quan khu du lịch Bửu Long (tọa lạc trên đường Huỳnh Văn Nghệ, phường Bửu Long, TP. Biên Hòa, Đồng Nai), nhìn lên một quả núi nhỏ sẽ thấy một ngôi miếu nhỏ trên đỉnh núi.
Không nhiều người biết rằng, miếu này do dân lập để thờ một nữ pháp sư, chuyên bốc thuốc cứu dân. Sau khi chết hiển thánh thành “Tiên cơ nương nương”. Từ đó, dân đặt tên miếu là “miếu bà Thánh”.
Sự tích bà Thánh “Tiên cương nương nương”
Theo tư liệu trong cuốn “Miếu thờ và lễ hội làm chay ở Biên Hòa” (NXB Đồng Nai, 2015), tiến sĩ Nguyễn Thị Nguyệt cho rằng, bà Thánh chỉ là một người phụ nữ người Hoa Hẹ bình thường. Bà cùng gia quyến sang Việt Nam sinh sống, lập nghiệp tại thôn Tân Lại (Bửu Long – Biên Hòa) vào thế kỷ XVII.
Còn ông Diệp Minh Thanh, thủ từ miếu hiện giờ nói lại theo lời bà ngoại của ông (bà Năm Kẻo, người coi trông miếu đến khi từ trần) kể rằng, bà Thánh hành nghề bốc thuốc bằng cây lá rừng hái xung quanh núi để cứu nhân độ thế, đồng nghề bà còn là một pháp sư tài giỏi có thể tiên đoán mọi việc. Bà là lớp người lưu dân từ Trung Quốc sang Việt Nam theo danh tướng tổng binh nhà Minh Trần Thượng Xuyên (1675- 1725). Hiện, chưa ai rõ tên tuổi chính xác của bà, nên gọi là bà Thánh.
Tấm bảng chỉ dẫn đường lên cổ miếu bà Thánh. Ảnh: Ngọc Quốc
Tương truyền, để gợi nhớ về cố hương, bà Thánh ra sức trồng 100 cây dương quanh nhà mình, vừa làm thuốc vừa làm cây cảnh. Thật kỳ lạ, bà trồng mãi chỉ sống được 99 cây, còn cây thứ 100 thì thể sống được. Bà bấm độn ngón tay đoán biết trước nếu cây dương thứ 100 sống thì bà sẽ chết. Quả thật, khi trồng xong cây dương thứ 100, cây phát triển xanh tốt thì bà Thánh đột ngột từ trần trong nỗi tiếc thương của dân làng.
Trong cuốn “Biên Hòa sử lược” (xuất bản năm 1972), tác giả Lương Văn Lựu cho rằng, rừng dương của bà Thánh vẫn còn dấu tích là những gốc thông mục sau cơ sở làm đá xanh nổi tiếng ở Bửu Long Đặng Hữu Lợi.
Ngôi miếu nằm trên đỉnh quả núi nhỏ trong Khu du lịch Bửu Long. Ảnh: Ngọc Quốc
Dân làng và gia quyến tiếc thương nên liệm bà trong chiếc quan tài bằng gỗ cây huỳnh đàn và lập ngôi miếu nhỏ thờ bà ngay tại căn nhà bà sinh sống. Còn mộ bà được chôn tại mảnh đất ven sông Đồng Nai...
Vách hòm mộ bà Thánh chữa được bách bệnh?
Ông Diệp Minh Thanh (65 tuổi), thủ từ miếu nhắc lại những câu chuyện xa xưa mà ông nghe được từ thời bà ngoại ông còn sống, rằng sau một cơn mưa rất lớn ngôi mộ bà Thánh nằm sát sông bị sạt lở làm cho vách hòm của bà Thánh lộ thiên, tỏa mùi hương thơm gỗ cây huỳnh đàn ngan ngát.
Cùng thời điểm ấy, dân vùng Bửu Long mắc dịch bệnh đậu mùa rất nặng. Bà Thánh hiển linh nhập vào một trinh nữ báo mộng rằng dân làng cứ lấy mảnh vách hòm của bà mang về bào mỏng hòa với nước uống sẽ khỏi bệnh ngay. Quả nhiên, một số người hết bệnh dịch.
Ông Diệp Minh Thanh say sưa kể cho tác giả bài viết sự tích về bà Thánh “tiên cương nương nương”. Ảnh: Trí Bùi
Ngôi tháp mộ bà Thánh nằm sau lưng miếu, sát bên triền núi Bửu Long. Ảnh: Trí Bùi
Tiếng lành đồn xa, người dân khắp nơi ùn ùn kéo đến mộ bà để đào móc ván hòm về làm thuốc, nên chẳng bao lâu các mảnh ván mục đã bị đào hết và hài cốt bà lộ ra.
Trước chuyện này, bang trưởng người Hoa Hẹ là ông Huỳnh Phúng lo sợ bị bà “quở phạt” nên tiến hành làm cái lễ bái bà rất lớn rồi cho hốt tro cốt bà đựng vào cái khạp rước về miếu và đem chôn sau lưng miếu cho đến nay...
Miếu bà Thánh nằm trăm năm bình yên trên núi Bửu Long như để minh chứng một thuở lớp người xưa di dân đến mảnh đất Đồng Nai và họ phải bỏ bao công sức khó nhọc để khai phá và xây dựng mảnh đất mới mà an cư lạc nghiệp.
Hàng năm vào ngày 23 tháng 7 (âm lịch), dân chúng tập trung về miếu làm lễ giỗ lớn và trang trọng cho bà Thánh. Ảnh: Ngọc Quốc
Du khách phương xa khi dừng chân bên miếu, bước lên 10 bậc thềm đá vô chánh điện thắp nhang cầu khẩn bà Thánh rồi ra phía sau lưng miếu chiêm ngưỡng ngôi tháp mộ bà được xây dựng bằng gạch men khá độc đáo.
Không gian quanh ngôi miếu bà Thánh nằm trên núi nên thoáng đãng, gió thổi mát rượi sẽ làm cho tinh thần con người cảm thấy bình an và phủi bỏ hết mọi bụi trần...
Dưới độ sâu hàng chục mét, tại đại công trường metro số 1 của TP HCM, hàng chục nữ công nhân, kỹ sư vẫn ngày đêm miệt mài làm việc
Chúng tôi có mặt ở công trường nhà ga ngầm Nhà hát TP, thuộc dự án metro số 1 Bến Thành - Suối Tiên, vào những ngày đầu tháng 8. Thỉnh thoảng, chúng tôi bắt gặp những công nhân (CN) đầu bịt kín chỉ chừa lại đôi mắt, làm việc tất bật. “Ở đây muốn tìm gặp CN nữ cũng hơi khó vì chủ yếu là nam giới” - kỹ sư trưởng công trường Lê Thành Lê cho biết.
Như bị “giam lỏng”
Tiếp xúc chúng tôi, nhiều nữ CN cho biết môi trường làm việc ở đây rất khắc nghiệt. Hiện công trình đã đạt đến độ sâu hàng chục mét dưới lòng đất, ngay trung tâm TP HCM. Để xuống nơi làm việc, họ phải lần theo hàng trăm bậc thang trong không gian chật chội. Nơi làm việc có diện tích nhỏ, được bao bọc nhiều phía nên ai lần đầu vào đây đều có cảm giác như bị “giam lỏng”.
Vừa đặt chân xuống công trường, thứ mà chúng tôi nghe được là tiếng lọc cọc của máy phá đá, tiếng sắt thép va chạm nhau và tiếng ù ù của quạt gió. “Anh có bị ù tai không?” - một nữ CN hỏi. Chúng tôi chưa kịp trả lời thì chị đã nói: “Vậy mà chị em bọn tôi vẫn làm việc bình thường cả năm nay rồi đấy”.
Công nhân nữ tất bật làm việc dưới công trình ngầm Nhà hát TP
Chị Hoài, một người làm việc lâu năm tại công trường, cho biết thông thường, CN vào ca sáng từ 8 giờ đến 11 giờ 30 phút. Sau đó, họ nghỉ trưa và quay lại làm việc đến 17 giờ, nếu tăng ca thì đến 21 giờ mới về nhà. Cùng với chị Hoài, gần 10 nữ CN khác đang vận chuyển thép đến khu vực chuẩn bị đổ bê tông.
“Công việc ở đây dù không phải phơi nắng như những công trường khác nhưng tiếng ồn khá lớn nên nhiều khi cũng đau đầu” - một nữ CN chừng 20 tuổi cho biết. Đưa cánh tay quẹt mồ hôi trên mặt, Dương Thị Thu Hồng, quê Vĩnh Long, tiết lộ: “Ở dưới này bụi nhiều và tiếng vang lớn nên ai mới vào làm là tối về đầu đau như búa bổ. Được cái, làm ở đây an toàn lao động cao nên rất yên tâm. Công việc hằng ngày của tôi là quét dọn, vệ sinh môi trường công trình...”.
Gần đó, một tốp CN nữ đang lau chùi sàn. “Phải làm ngay khi sàn chưa cứng, để lâu là rất khó vì chất lượng bê tông ở đây rất tốt” - một người giải thích. Chị Nhân Thị Kiều, quê Kiên Giang, cho biết mình là một trong những CN có mặt ngay từ những ngày đầu công trình thi công nên đã quen với công việc. Cũng như bao phụ nữ khác, lúc đầu chị Kiều thấy công việc khá nặng nhọc, cứ tưởng sẽ bỏ giữa chừng nhưng riết rồi cũng quen.
“Dần dần tôi mê luôn công việc ở đây. Do không tiếp xúc trực tiếp với nắng mưa nên dù công việc có mệt hơn khi làm ở những công trình khác đôi chút thì chị em vẫn thích” - chị cười. Sau một thời gian làm việc, thấy yên tâm, chị Kiều đã rủ chồng cùng tham gia. “Hiện gia đình tôi thuê trọ ở quận 2, TP HCM để tiện đi lại. Thu nhập cũng đỡ nên trừ chi phí, mỗi tháng chúng tôi tiết kiệm được gần chục triệu đồng” - chị khoe.
Không chỉ gia đình chị Kiều, ở công trường nhà ga ngầm Nhà hát TP còn có nhiều cặp vợ chồng khác cùng làm việc. Theo kỹ sư Trần Xuân Trực, người phụ trách an toàn lao động, công trường hiện thi công tầng B2 với khoảng 150-200 người làm việc mỗi ngày. Trong đó, khoảng 10% là CN nữ. “Tùy từng hạng mục mà thời gian làm cũng khác nhau. Ví dụ, bộ phận quan trắc luôn làm việc 24 giờ để bảo đảm an toàn” - kỹ sư Trực cho biết.
Đòi hỏi khắt khe
Theo kỹ Nguyễn Chí Thân, không phải nữ CN nào cũng có thể làm việc ở đây mà họ phải vượt qua những đòi hỏi khắt khe. Trước khi vào làm việc, CN phải khám sức khỏe, trải qua khóa đào tạo ngắn hạn về điều kiện an toàn lao động. Sau khi được nhận vào làm việc, mỗi sáng trước khi bước vào công trường, 100% CN, kỹ sư đều phải tập trung từ lúc 7 giờ 30 phút để nghe phổ biến nội quy, công việc trong ngày, đặc biệt là phải tập thể dục để bảo đảm sức khỏe.
“Lúc đầu, nhiều CN nữ, trong đó có tôi, thấy rườm rà, mất nhiều thời gian nhưng sau này mới biết đó là những việc làm rất cần thiết nhằm bảo đảm an toàn cho người lao động” - chị Lê Thị Lợi, quê An Giang, bày tỏ. Một yếu tố không thể không vượt qua, nhất là đối với CN nữ, là nếu sợ độ cao thì không thể làm việc tại công trường này bởi họ phải leo trèo lên xuống liên tục hàng chục mét, mỗi ngày có khi cả chục lần.
Kỹ sư Muira (phải) và 2 đồng nghiệp Việt Nam
Để đủ không khí cho công nhân làm việc, nhất là phụ nữ, công trường thiết kế 11 lối hở, mỗi lối phải có một quạt hút và một quạt thổi bụi ra ngoài. “Những công việc nặng nhọc chủ yếu do CN nam làm. Tuy vậy, với những công việc tỉ mỉ như cột thép, dọn dẹp môi trường… thì CN nữ lại có thế mạnh. Đây là một trong những tiêu chí được đặt lên hàng đầu của nhà đầu tư đưa ra” - kỹ sư Thân cho hay.
Trong một lần xuống công trường ở độ sâu 17 m của nhà ga ngầm Ba Son, chúng tôi chứng kiến một nhóm CN nữ đang làm việc. “Thỉnh thoảng em cũng leo lên tường vây, sàn cao đến cả chục mét để lau chùi. Ở đây chỉ có em mới dám làm việc này thôi” - một cô khoe.
Xinh đẹp, giỏi giang
Trên công trường nhà ga Ba Son, chúng tôi gặp kỹ sư môi trường Tô Thị Thúy Hằng. Qua trò chuyện, chúng tôi biết chị là người có mặt ngay từ những ngày đầu khi nhà ga này thi công. Công việc của chị là quản lý môi trường chung của toàn dự án như vệ sinh môi trường nước, khí thải.
“Công trình nằm ngay trung tâm TP nên vấn đề môi trường phải đặt lên hàng đầu. Phải làm sao để người dân không phàn nàn, sức khỏe đội ngũ CN, kỹ sư và người dân xung quanh được bảo đảm” - chị nhấn mạnh.
Theo kỹ sư Hằng, để đạt được điều đó, trước khi CN vào làm việc thì công trường phải được dọn dẹp sạch sẽ. Công việc đặc thù buộc kỹ sư Hằng phải di chuyển mọi ngóc ngách của công trường để kiểm tra, khi thì trên mặt đất, lúc chui sâu hàng chục mét dưới nhà ga.
“Ở đâu thi công là tôi có mặt để nhắc nhở anh em bảo đảm vệ sinh. Do đó, ngày nào tôi cũng có mặt trên công trường từ 8 giờ đến 17 giờ, khi tăng ca thì trễ hơn” - chị Hằng cho biết. “Công việc buộc phải trực tiếp đối diện với môi trường khắc nhiệt, chị không lo ảnh hưởng đến nhan sắc sao?” - chúng tôi tò mò. Chị Hằng cười: “Đã theo nghề này thì phải chấp nhận thôi. Tuy vậy, khi ra khỏi công trường, tôi cũng đeo khẩu trang, bao tay đầy đủ để tối về không bị chồng chê”.
Trong cái nắng khá oi bức bởi ảnh hưởng của cơn bão số 1, từ đằng xa, chúng tôi nhận ra ngay nữ kỹ sư Phạm Thị Thu Thắm. Vốn xuất thân từ ngành xây dựng cũng là kỹ sư quản lý môi trường, từng kinh qua nhiều dự án lớn của TP như hầm Thủ Thiêm, đường cao tốc TP HCM - Long Thành - Dầu Giây nên công việc ở công trường Ba Son đối với chị có phần dễ dàng hơn. Kỹ sư Thắm đã làm việc ở đây gần 4 năm. “Làm ở đây được cái đỡ tốn tiền đi tập thể dục vì từ vào tới nay tôi đã giảm 3 kg rồi” - chỉ nửa đùa nửa thật.
Đề cập những “bóng hồng” trên công trường metro số 1, nhiều CN, kỹ sư ở đây nhắc ngay kỹ sư Muira, một phụ nữ xinh đẹp, khả ái đến từ đất nước Nhật Bản. Theo họ, Muira còn là một kỹ sư giỏi nghề và chịu lăn lộn. Lần đầu tiên gặp Muira, chúng tôi có cảm giác chị rất thân thiện, dễ gần. Trong bộ trang phục bảo hộ lao động, Muira cùng các kỹ sư Việt Nam đi kiểm tra công trường, sẵn sàng leo xuống độ sâu hàng chục mét.
Hiện Muira đang học tiếng Việt để thuận tiện cho công việc của mình. “Đây là lần đầu tôi đến Việt Nam, hy vọng sẽ mang những tiến bộ khoa học kỹ thuật của Nhật Bản để thi công các công trình hiện đại tại đây” - chị chia sẻ.
21 giờ, khi chúng tôi chia tay nhóm CN nữ làm việc tại nhà ga Nhà hát TP thì cũng là lúc một nhóm CN khác bắt đầu vào làm ca đêm. Lên cầu thang trở lại mặt đất, chúng tôi nghe một chị dặn với theo: “Sau này tuyến metro số 1 đi vào hoạt động, hãy nhớ những nữ CN này nhé”. Đâu đó chúng tôi vẫn nghe tiếng máy nổ, công trường vẫn thi công nhộn nhịp giữa đêm…
Đẩy nhanh tiến độ
Ban Quản lý Đường sắt Đô thị TP HCM cho biết gói thầu 1b (xây dựng đoạn ngầm từ Nhà hát TP đến ga Ba Son, thuộc tuyến đường sắt đô thị Bến Thành - Suối Tiên) đã triển khai thi công tại ga Nhà hát TP, ga Ba Son và hầm đào hở sau ga, khối lượng thực hiện tổng thể đạt 35%. Cụ thể, sàn mái, sàn B1 ga Nhà hát TP đã hoàn tất; sàn B2 đang triển khai thi công... Gói thầu số 1a (xây dựng đoạn ngầm từ nhà ga Bến Thành đến ga Nhà hát TP) đã hoàn tất công tác lựa chọn nhà thầu và ứng thầu, dự kiến khởi công vào tháng 10-2016.
Riêng gói thầu số 2 (xây dựng đoạn trên cao và depot, dài 17,1 km từ ga Ba Son đến tỉnh Bình Dương), khối lượng tổng thể hiện đạt khoảng 58%. Dự kiến, gói thầu này sẽ hoàn thành năm 2018, khai thác vận hành vào cuối năm 2020.
Đến Mỹ Đức,huyện ngoại thành phía Tây Nam Hà Nội, trải dài trong tầm mắt một vùng nông thôn thanh bình bên những cánh đồng thẳng cánh cò bay đang vào mùa lúa chín. Người nông dân một nắng hai sương vất vả, chút bù đắp là được sống giữa không gian xanh gần gũi tự nhiên mà bao người dân đô thị mơ ước.
Môi trường thiên nhiên luôn là vấn đề được quan tâm song hành cùng sự phát triển của đất nước. Ở miền Bắc, những làng quê dân dã trong một không gian trong lành ngày càng ít đi, thay vào đó là khói, bụi, bê tông... lấn dần đồng ruộng. Phía Tây Nam thủ đô Hà Nội, nơi có huyện Mỹ Đức giáp ranh với tỉnh Hòa Bình, trải dài trong tầm mắt một vùng nông thôn thanh bình bên những cánh đồng thẳng cánh cò bay đang vào vụ mùa chiêm. Dưới hạt lúa vàng óng, là những giọt mồ hôi của người nông dân một nắng hai sương đang tất tả trên đồng ruộng. Song họ cũng đang là chủ nhân của một miền không gian xanh gần với tự nhiên đang ngày càng trở nên hiếm hoi.
Huyện Mỹ Đức nằm phía Tây Nam thủ đô, cách trung tâm Hà Nội khoảng 40km. Nơi đây có nhiều cánh đồng rộng lớn và còn giữ lại được khá nhiều nét tự nhiên của thôn quê Bắc Bộ.
Lúa đang chín vàng trên cánh đồng của xã Mỹ Thành, huyện Mỹ Đức.
Không gian trong lành với khung cảnh giống với một bức tranh quê thường thấy.
Những chú bò thong thả gặm cỏ in bóng xuống mặt nước.
Huyện Mỹ Đức là vùng bán sơn địa, thuộc phía Nam của đồng bằng Bắc Bộ. Nơi đây cũng rất gần khu thắng cảnh chùa Hương nổi tiếng.
Những người nông dân Mỹ Đức trên đồng ruộng.
Khoảng 2 năm trở lại đây, nông dân xã Mỹ Thành đã mạnh dạn thuê máy gặt đập để gặt lúa với giá cả phải chăng, vì thế dù đang vào vụ thu hoạch lúa chiêm nhưng trên cánh đồng có rất ít nông dân.
Mỹ Đức trước thuộc tỉnh Hà Tây (cũ), sau năm 2008 trở thành một huyện của Hà Nội.
Nắng chiều vàng đậm trên đồng lúa thẳng cánh cò bay.
Là vùng bán sơn địa, từ đây có thể phóng tầm mắt đến tận những dãy núi của tỉnh Hoà Bình.
Khung cảnh tuyệt đẹp lúc mặt trời chuẩn bị khuất bóng.
Bà Hồng cứ ngỡ sẽ không còn được gặp lại con trai sau khi bị bán làm vợ một người đàn ông Trung Quốc mãi tận đảo Hải Nam. Nhưng như chuyện cổ tích, hơn 20 năm sau, chính người con trai đã lặn lội sang đón mẹ về đoàn tụ.
Tưởng mẹ đã chết, hàng năm hương khói thờ phụng
Hơn 30 năm trên đời thì có đến hơn 20 năm anh Lê Việt Dũng (SN 1984, trú tại xóm 7A, xã Nam Thanh, Nam Đàn, Nghệ An) phải sống trong cảnh thiếu vắng sự chăm sóc của mẹ. Bởi vậy, cuộc đoàn tụ sau 22 năm xa cách khiến anh cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Bà Hồng kể về biến cố của cuộc đời mình. Sau biến cố đó, bà phải chờ đợi hơn 20 năm mới được đoàn tụ với con mình.
“Ngày đó mẹ bỗng nhiên mất tích, anh em người thân đi tìm nhưng không thấy. Mấy năm ròng như thế, tôi nghĩ có lẽ bà không còn nữa nên quyết định lập bàn thờ hương khói, làm tròn chữ hiếu của đạo làm con”, anh Dũng tâm sự.
Ngồi bên cạnh con, bà Hồng không giấu được niềm hạnh phúc. Biến cố bất ngờ đã khiến người phụ nữ chân chất này xa lìa núm ruột của mình. Ở cách hàng nghìn cây số bà cũng chưa từng dám nghĩ mình sẽ được trở về quê cha đất tổ, thắp lên bàn thờ chồng nén hương, sum vầy cùng con cháu bên mâm cơm đạm bạc.
Con trai lên 10 tuổi thì chồng mất, bà Nguyễn Thị Hồng (SN 1964) một mình nuôi con. Mất đi người trụ cột gia đình, cuộc sống của mẹ góa con côi lâm vào khó khăn. Bà Hồng quyết định đi ở cho người ta lấy tiền lo cho đứa con độc nhất, nhưng cái khó, cái khổ vẫn cứ đeo bám không chịu buông tha. Bởi vậy khi gặp một người phụ nữ ở xã Xuân Hòa (Nam Đàn) tỏ vẻ cảm thông cho hoàn cảnh của mẹ con bà Hồng, hứa giúp bà đi làm thuê ở ngoài Bắc, lương cao hơn, lại có thể mang cả con trai theo nên bà Hồng lấy làm cảm kích lắm. Chào tạm biệt người thân, bà Hồng dắt tay đứa con trai 10 tuổi theo người phụ nữ kia đi mưu sinh trên vùng đất mới.
Bà Hồng bên con trai và các cháu.
“Ngồi trên xe ô tô, có người đưa chai nước cho tôi uống. Tôi uống mấy ngụm thì không biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại thì thấy đến một nơi lạ, họ nói với nhau bằng thứ tiếng chi đó mà tôi không hiểu. Tôi phát điên khi không thấy thằng Dũng mô nữa. Biết mình bị lừa bán sang Trung Quốc, tôi khóc cạn nước mắt. Không biết thằng Dũng có bị bán qua đây không? Nếu bị bán thì bán đi mô…”, bà Hồng kể.
Bà Hồng bị nhóm người kia bán làm vợ một người đàn ông Trung Quốc cách địa điểm lần đầu bà tỉnh dậy 2 ngày đi tàu thủy, sau này bà mới biết là đảo Hải Nam. Không biết tiếng, không biết đường, bà Hồng đành phải chấp nhận cuộc sống mới mà khôn nguôi lo lắng cho số phận của đứa con trai đáng thương của mình.
Rất may, sau khi đánh thuốc mê bà Hồng, nhóm người kia đã đưa anh Dũng về, thả gần nhà để tự tìm đường về. Thấy cậu bé Dũng về nhà một mình mà không thấy bà Hồng đâu, mọi người tỏa ra đi tìm, đằng đẵng mấy tháng trời vẫn bặt vô âm tín. Nghĩ bà Hồng đã chết, gia đình lập bàn thờ hương khói, thờ phụng. Anh Dũng được bác ruột cưu mang, nuôi nấng.
Hành trình vượt núi đưa mẹ trở về
May mắn là bà Hồng được bán làm vợ một người đàn ông tốt bụng nên không phải chịu cảnh đánh đập, lao động khổ sai quần quật như nhiều người khác. Nhà chồng làm ruộng nên đối với bà công việc cũng không quá xa lạ, vất vả. Sinh cho nhà chồng 1 đứa con trai, 1 đứa con gái nhưng tâm trí bà Hồng luôn nghĩ về đứa con trai tội nghiệp của mình. Thương con, bà chỉ dám khóc thầm, cầu mong cuộc sống của con được an bình sau 2 biến cố lớn trong vòng 1 năm.
Năm 2010, tình cờ gặp một người Việt Nam sang Trung Quốc làm việc, bà Hồng kể câu chuyện của mình cho đồng hương nghe. Cảm thương hoàn cảnh của mẹ con bà, người này gọi điện về nhà, nhờ vợ tìm đến địa chỉ như bà Hồng nói. Khi nghe người này thông báo mẹ mình vẫn còn sống, anh Dũng không dám tin. Khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ run run “Dũng đó phải không con”, anh Dũng vỡ òa niềm vui.
Anh Dũng hạnh phúc được đoàn tụ với người mẹ mất tích 22 năm.
“Hai mẹ con cứ giữ chặt cái điện thoại, vui quá mà khóc, không nói được với nhau câu mô vì hạnh phúc quá”, anh Dũng nhớ lại.
Từ đó, hai mẹ con thường xuyên liên lạc qua điện thoại. Anh Dũng biết rằng mẹ đã có gia đình mới, sinh được 2 người con nhưng chưa bao giờ nguôi nhớ thương mình. Khi người chồng mới của mẹ qua đời, hai người em cũng khôn lớn, anh Dũng bàn chuyện sang Trung Quốc đón mẹ về.
Tích góp được 20 triệu đồng, tháng 2/2016 anh Dũng tìm đường sang Trung Quốc theo diện du lịch rồi đến đảo Hải Nam. Cuộc trùng phùng sau 22 năm ngập trong nước mắt. Người mẹ tóc đã hoa râm, cứ ôm mãi đứa con trai bé nhỏ giờ đã là người đàn ông vạm vỡ mà không dám tin đó là sự thực. Sau 1 tháng ở lại giúp mẹ sắp xếp công việc, được các em đồng ý, anh Dũng quyết định đưa mẹ về Việt Nam.
Niềm hạnh phúc bình dị của bà Hồng.
“Mẹ đi hơn 20 năm, giấy tờ tùy thân không có gì cả nên không thể về theo đường chính ngạch. Hai mẹ con phải nhờ người dẫn đường, luồn lách trong rừng, vượt đèo, lội suối 2 ngày rồi đi bằng đường tiểu ngạch trở về Việt Nam”, anh Dũng kể.
Đoàn tụ với con trai, gặp mặt con dâu, dẫn hai đứa cháu nội đi chơi chào hỏi bà con làng xóm, bà Hồng vẫn ngỡ mình đang mơ. Thỉnh thoảng, bà ngồi lặng đi ngắm hạnh phúc bình dị mình đang có mà rơi nước mắt. Được đoàn tụ với đứa con trai sau hơn 20 năm xa cách nhưng nỗi lòng người mẹ vẫn đau đáu nhớ thương 2 núm ruột để lại bên đất khách. Bà chỉ ước sẽ có điều kiện sang thăm các con các cháu hay đón chúng sang thăm quê mẹ…
Ông Bùi Thanh Hải - Chủ tịch UBND xã Nam Thanh cho biết hiện chính quyền địa phương đang hoàn tất hồ sơ cấp lại các giấy tờ tùy thân để bà Hồng sớm ổn định cuộc sống.
Bà Hồng cứ ngỡ sẽ không còn được gặp lại con trai sau khi bị bán làm vợ một người đàn ông Trung Quốc mãi tận đảo Hải Nam. Nhưng như chuyện cổ tích, hơn 20 năm sau, chính người con trai đã lặn lội sang đón mẹ về đoàn tụ.
Tưởng mẹ đã chết, hàng năm hương khói thờ phụng
Hơn 30 năm trên đời thì có đến hơn 20 năm anh Lê Việt Dũng (SN 1984, trú tại xóm 7A, xã Nam Thanh, Nam Đàn, Nghệ An) phải sống trong cảnh thiếu vắng sự chăm sóc của mẹ. Bởi vậy, cuộc đoàn tụ sau 22 năm xa cách khiến anh cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Bà Hồng kể về biến cố của cuộc đời mình. Sau biến cố đó, bà phải chờ đợi hơn 20 năm mới được đoàn tụ với con mình.
“Ngày đó mẹ bỗng nhiên mất tích, anh em người thân đi tìm nhưng không thấy. Mấy năm ròng như thế, tôi nghĩ có lẽ bà không còn nữa nên quyết định lập bàn thờ hương khói, làm tròn chữ hiếu của đạo làm con”, anh Dũng tâm sự.
Ngồi bên cạnh con, bà Hồng không giấu được niềm hạnh phúc. Biến cố bất ngờ đã khiến người phụ nữ chân chất này xa lìa núm ruột của mình. Ở cách hàng nghìn cây số bà cũng chưa từng dám nghĩ mình sẽ được trở về quê cha đất tổ, thắp lên bàn thờ chồng nén hương, sum vầy cùng con cháu bên mâm cơm đạm bạc.
Con trai lên 10 tuổi thì chồng mất, bà Nguyễn Thị Hồng (SN 1964) một mình nuôi con. Mất đi người trụ cột gia đình, cuộc sống của mẹ góa con côi lâm vào khó khăn. Bà Hồng quyết định đi ở cho người ta lấy tiền lo cho đứa con độc nhất, nhưng cái khó, cái khổ vẫn cứ đeo bám không chịu buông tha. Bởi vậy khi gặp một người phụ nữ ở xã Xuân Hòa (Nam Đàn) tỏ vẻ cảm thông cho hoàn cảnh của mẹ con bà Hồng, hứa giúp bà đi làm thuê ở ngoài Bắc, lương cao hơn, lại có thể mang cả con trai theo nên bà Hồng lấy làm cảm kích lắm. Chào tạm biệt người thân, bà Hồng dắt tay đứa con trai 10 tuổi theo người phụ nữ kia đi mưu sinh trên vùng đất mới.
Bà Hồng bên con trai và các cháu.
“Ngồi trên xe ô tô, có người đưa chai nước cho tôi uống. Tôi uống mấy ngụm thì không biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại thì thấy đến một nơi lạ, họ nói với nhau bằng thứ tiếng chi đó mà tôi không hiểu. Tôi phát điên khi không thấy thằng Dũng mô nữa. Biết mình bị lừa bán sang Trung Quốc, tôi khóc cạn nước mắt. Không biết thằng Dũng có bị bán qua đây không? Nếu bị bán thì bán đi mô…”, bà Hồng kể.
Bà Hồng bị nhóm người kia bán làm vợ một người đàn ông Trung Quốc cách địa điểm lần đầu bà tỉnh dậy 2 ngày đi tàu thủy, sau này bà mới biết là đảo Hải Nam. Không biết tiếng, không biết đường, bà Hồng đành phải chấp nhận cuộc sống mới mà khôn nguôi lo lắng cho số phận của đứa con trai đáng thương của mình.
Rất may, sau khi đánh thuốc mê bà Hồng, nhóm người kia đã đưa anh Dũng về, thả gần nhà để tự tìm đường về. Thấy cậu bé Dũng về nhà một mình mà không thấy bà Hồng đâu, mọi người tỏa ra đi tìm, đằng đẵng mấy tháng trời vẫn bặt vô âm tín. Nghĩ bà Hồng đã chết, gia đình lập bàn thờ hương khói, thờ phụng. Anh Dũng được bác ruột cưu mang, nuôi nấng.
Hành trình vượt núi đưa mẹ trở về
May mắn là bà Hồng được bán làm vợ một người đàn ông tốt bụng nên không phải chịu cảnh đánh đập, lao động khổ sai quần quật như nhiều người khác. Nhà chồng làm ruộng nên đối với bà công việc cũng không quá xa lạ, vất vả. Sinh cho nhà chồng 1 đứa con trai, 1 đứa con gái nhưng tâm trí bà Hồng luôn nghĩ về đứa con trai tội nghiệp của mình. Thương con, bà chỉ dám khóc thầm, cầu mong cuộc sống của con được an bình sau 2 biến cố lớn trong vòng 1 năm.
Năm 2010, tình cờ gặp một người Việt Nam sang Trung Quốc làm việc, bà Hồng kể câu chuyện của mình cho đồng hương nghe. Cảm thương hoàn cảnh của mẹ con bà, người này gọi điện về nhà, nhờ vợ tìm đến địa chỉ như bà Hồng nói. Khi nghe người này thông báo mẹ mình vẫn còn sống, anh Dũng không dám tin. Khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ run run “Dũng đó phải không con”, anh Dũng vỡ òa niềm vui.
Anh Dũng hạnh phúc được đoàn tụ với người mẹ mất tích 22 năm.
“Hai mẹ con cứ giữ chặt cái điện thoại, vui quá mà khóc, không nói được với nhau câu mô vì hạnh phúc quá”, anh Dũng nhớ lại.
Từ đó, hai mẹ con thường xuyên liên lạc qua điện thoại. Anh Dũng biết rằng mẹ đã có gia đình mới, sinh được 2 người con nhưng chưa bao giờ nguôi nhớ thương mình. Khi người chồng mới của mẹ qua đời, hai người em cũng khôn lớn, anh Dũng bàn chuyện sang Trung Quốc đón mẹ về.
Tích góp được 20 triệu đồng, tháng 2/2016 anh Dũng tìm đường sang Trung Quốc theo diện du lịch rồi đến đảo Hải Nam. Cuộc trùng phùng sau 22 năm ngập trong nước mắt. Người mẹ tóc đã hoa râm, cứ ôm mãi đứa con trai bé nhỏ giờ đã là người đàn ông vạm vỡ mà không dám tin đó là sự thực. Sau 1 tháng ở lại giúp mẹ sắp xếp công việc, được các em đồng ý, anh Dũng quyết định đưa mẹ về Việt Nam.
Niềm hạnh phúc bình dị của bà Hồng.
“Mẹ đi hơn 20 năm, giấy tờ tùy thân không có gì cả nên không thể về theo đường chính ngạch. Hai mẹ con phải nhờ người dẫn đường, luồn lách trong rừng, vượt đèo, lội suối 2 ngày rồi đi bằng đường tiểu ngạch trở về Việt Nam”, anh Dũng kể.
Đoàn tụ với con trai, gặp mặt con dâu, dẫn hai đứa cháu nội đi chơi chào hỏi bà con làng xóm, bà Hồng vẫn ngỡ mình đang mơ. Thỉnh thoảng, bà ngồi lặng đi ngắm hạnh phúc bình dị mình đang có mà rơi nước mắt. Được đoàn tụ với đứa con trai sau hơn 20 năm xa cách nhưng nỗi lòng người mẹ vẫn đau đáu nhớ thương 2 núm ruột để lại bên đất khách. Bà chỉ ước sẽ có điều kiện sang thăm các con các cháu hay đón chúng sang thăm quê mẹ…
Ông Bùi Thanh Hải - Chủ tịch UBND xã Nam Thanh cho biết hiện chính quyền địa phương đang hoàn tất hồ sơ cấp lại các giấy tờ tùy thân để bà Hồng sớm ổn định cuộc sống.